Home Tâm Sự Cứ để ký ức ngủ yên giữa tháng 6 thuở nào…
0

Cứ để ký ức ngủ yên giữa tháng 6 thuở nào…

Cứ để ký ức ngủ yên giữa tháng 6 thuở nào…
148
0

Cũng chẳng nhớ chúng mình đã xa nhau bao nhiêu cái tháng 6 rồi anh nhỉ? Mỗi cái giao mùa nắng gắt, mỗi cơn mưa rào hối hả. Cứ thế, vội đến rồi vội đi mà em cũng quên mất chúng mình chia tay đã ngần bốn năm trời rồi đấy.

Nhớ lắm, nhưng cũng đành vậy. Cuộc đời này vốn không như chúng ta nghĩ. Đôi lúc, cũng có nhiều việc dù chúng ta muốn đến đâu cũng không thể làm được, cũng đành chấp nhận buông tay.

Yêu một người không khó, mà khó ở chỗ là vốn dĩ người kia không thể yêu mình. Em biết, tình yêu giữa chúng ta vốn đã không thể tiếp tục được nữa. Dù rằng em yêu anh nhiều đến mấy, em vẫn phải chấp nhận buông tay, chấp nhận rằng anh chẳng còn thuộc về cuộc đời của em nữa.

Trong tình yêu, không phải cứ hết lòng yêu một người là đủ mà phải có sự qua lại song phương thì đó mới gọi là tình yêu thật sự. Và em biết, khi anh muốn rời xa em, thì con đường chúng mình chung bước giờ chỉ còn mình em gắng gượng đi tiếp mà thôi.

maxresdefault

Tháng 6 – mưa hạ về trên lối cũ.

Tim em chợt nghe xao xuyến như ngày đầu mình mới gặp nhau. Em nhớ những buổi chiều trong thư viện trường, chúng mình cùng đọc chung một quyển sách, cùng nói cười vui vẻ về bài kiểm tra khi sáng.

Buổi chiều hôm ấy mưa rào rả rít. Góc phố nhỏ chỉ còn đôi ta. Trời cứ tối dần, cả hai đứa chẳng ai có lấy một cái áo mưa, cũng chẳng đón được xe về nhà. Cả người hai đứa ướt sủng vì mưa, anh vội cởi chiếc áo khoát ra choàng cho em. Dù mưa có lạnh mấy em cũng thấy ấm áp hẳn như những ngày nắng hạ phương nam.

Tháng 6 – nắng hạ rực lên trong tim, cảm giác ấm ấp bình yên như ngày đầu ta vừa mới yêu nhau.

Ngày cuối tuần, hai đứa chở nhau trên xe đạp cũ đến vài quán quen bên đường – chiếc xe mà anh dành dụm tiền mua được. Anh nói, anh muốn chiếc xe đạp ấy sẽ là kỉ vật chứng mình cho tình yêu của chúng mình và nó sẽ theo chúng ta đến những tháng ngày hạnh phúc.

Cuộc sống khi ấy bình dị mà hạnh phúc anh nhỉ? Chỉ có que kem nhỏ, hai đứa cùng ăn vậy mà cũng vui lắm, vui hơn cả những bữa tiệc linh đình. Bởi, em biết cuộc sống này chỉ cần có anh, dù ở nơi nào em cũng cảm thấy vui vẻ bình yên nhất.

Rain on umbrella

Tháng 6 – mùa cuối cho mối tình dang dở.

Nó mang theo những nỗi buồn thầm lặng, những chênh vênh lạc lõng khi tay chẳng còn trong tay. Có lẽ em nghĩ quá nhiều, em hi vọng quá nhiều vào tình yêu ấy. Bởi, nó bình yên đến mức em vẫn luyến lưu như phút ban đầu, ngay cả khi anh chẳng còn muốn cùng em đi tiếp, em cũng không đủ dũng cảm để nói lời chia tay.

Em cố nắm chặt lấy anh, cố níu lại những yêu thương xưa cũ. Thế nhưng, một người kéo, một người buông, em cũng chẳng đủ sức giữ bước chân anh ở lại. Em càng nắm chặt lấy anh, em chỉ càng cảm thấy bản thân của mình đáng thương biết mấy.

Anh vẫn cố gắng ở lại bên em, nhưng em biết không phải vì anh yêu em mà chỉ là thương hại cho em. Anh cảm thấy có lỗi với em và cũng chẳng muốn làm em tổn thương thêm nữa. Bên em nhưng tình yêu dành cho em có còn như trước nữa đâu, chỉ là một thói quen và thói quen thì khi ta không còn muốn tiếp tục nữa cũng sẽ từ bỏ nó thôi.

Những phút giây bên em, anh chỉ cố tỏ ra vui vẻ, cố chiều ý em làm em vui nhưng càng như vậy anh có biết rằng chỉ càng làm em cảm thấy bản thân mình đáng ghét biết mấy. Anh muốn em chấp nhận, muốn em luôn hạnh phúc bao nhiêu thì em càng tự lừa dối mình rằng anh vẫn còn yêu em, quan tâm em, vẫn sẽ mãi bên em như lúc trước vậy.

Nhưng lâu dần, cảm giác trong em không còn lại hạnh phúc nữa, mà chỉ còn lại sự đáng thương vô cùng. Tình cảm anh dành cho em lúc ấy chỉ khiến em cảm thấy tổn thương nhiều hơn. Em chỉ là một cô gái bình thường như bao người, cũng biết yêu biết giận và cũng biết đau nữa, anh à! Vậy nên, thà cứ để em đau một lần còn hơn phải nhận sự thương hại từ anh.

thang6-2

Tháng 6 – tìm về những kí ức đã ngủ yên.

Nỗi nhớ nhung dai dẳng về một người mà giờ chỉ còn là quá khứ. Em ngốc thế đấy, em ngốc vì đã yêu anh nhiều đến vậy, em ngốc vì lừa dối trái tim mình rằng chúng mình rồi sẽ lại quay về với nhau. Và em ngốc vì không đủ dũng cảm chấp nhận sự ra đi của anh trong cuộc đời mình.

Xin lỗi anh. Có lẽ giờ phút này, em chỉ có thể nói với anh hai từ “xin lỗi” này thôi. Xin lỗi cho những tháng ngày hạnh phúc chẳng thuộc về em nữa, xin lỗi cho mối tình dở dang và em xin lỗi vì đã níu giữ trái tim anh quá lâu khi nó đã vốn không còn thuộc về em nữa.

Vốn biết, anh chẳng thể nào bên em như trước. Bên em từng phút từng giây chỉ khiến anh thêm bận lòng, thêm mệt mỏi đến vậy. Thế mà, em lại bướng bỉnh giữ chân anh, khi cảm xúc trong anh chẳng còn gì nữa.

Cứ nghĩ rằng, đôi ta sẽ hạnh phúc đi đến cuối con đường. Thế mà, con đường ấy quá dài mà hai chúng ta đều chẳng đủ sức bước tiếp cùng nhau. Vậy nên, chúng ta cũng không cần vì cảm giác của đối phương mà miễn cưỡng bản thân mình cố gắng.

Như khi chúng ta không có mục đích làm một việc gì đó, thì dù có cố gắng bao nhiêu thì cũng không có kết quả tốt đẹp. Chia tay, nó chính là lối thoát cho chúng ta. Dù rằng em chẳng muốn thế, nhưng em chẳng thể trách anh, trách bản thân mình, chỉ trách duyên chúng mình quá ngắn ngủi vậy thôi.

mua-thang3

Tháng 6 – mùa này sao lắm những cơn mưa rào, sao đầy những nỗi nhớ thương, sao cảm thấy cô đơn đến vậy.

Gặp nhau quãng đầu thơ mộng, nhưng chỉ có thể để lại trong kí ức của chúng ta những vấn vương xao xuyến cho một mối tình dở dang. Vậy nên, hãy cho nhau hai lối đi, hai cơ hội khác để tìm một nửa yêu thương cho riêng mình. Hãy để quá khứ ngủ yên, hãy để nó trở thành hồi ức đẹp trong cuộc đời chúng ta, để khi chợt nhớ về ta biết rằng mình cũng đã từng yêu một người nhiều như thế.

Comments

comments

LEAVE YOUR COMMENT

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *