Home Tâm Sự Đôi lúc con người ta yêu nhau, đơn chỉ vì yêu là yêu…
0

Đôi lúc con người ta yêu nhau, đơn chỉ vì yêu là yêu…

Đôi lúc con người ta yêu nhau, đơn chỉ vì yêu là yêu…
140
0

Em từng nhiều lần tự hỏi mình rằng, tại sao em lại dễ dàng dành tình cảm cho anh đến như vậy? Vẫn biết, tình yêu luôn có lí của nó, và nó có thể an ủi cả những ưu phiền do nó gây ra… Nhưng liệu với tình yêu này, em được an ủi hơn hay lại mắc thêm một sai lầm nghiêm trọng nữa? Và dù câu trả lời ra sao, em đã tự tự cho phép mình cái quyền được yêu anh bằng một tình yêu không hy vọng, yêu hết mình yêu hết lòng, chẳng đợi chờ và phó mặc cho tương lai… Đôi lúc con người ta yêu nhau, đơn giản chỉ vì: yêu nhau là yêu nhau.

“Người ta nói phụ nữ khi yêu rất cần sự ngọt ngào.

Người ta nói phụ nữ luôn muốn được quan tâm, chăm sóc.”

6350b60198

– Vì sao em yêu anh?

Vẫn biết đàn ông dẻo mồm ngọt miệng lắm, vẫn biết không nên tin vào lời hứa hẹn của đàn ông nhưng em vẫn bị chinh phục bởi những điều nhỏ nhặt anh mang lại cho em. Đôi khi em cũng biết, tất cả những điều đó không hẳn là thật lòng…

Ngày đầu mới quen ấy, những giây phút được nói chuyện qua điện thoại cùng anh quý giá vô cùng đối với em, bởi gặp mặt là điều không thể. Và em bắt đầu yêu anh từ giọng nói, yêu cả cái thói quen luôn đợi em cúp máy trước của anh.Chỉ cần em ho nhẹ trong điện thoại thì lập tức ngày mai đã có sẵn những viên thuốc ho ngọt ngào. Khỏi phải nói em đã hạnh phúc thế nào khi nghe lũ bạn nói mình có một người bạn trai vô cùng ân cần và chu đáo.

ddf6c3de1050c98d72d6cf1bb093d6f738b3c67f

Và chẳng biết tự bao giờ, từng bước từng bước, anh đã bước đến bên em, đã chiếm trọn tâm tưởng của em, dù em vẫn biết mình đến được với nhau là một điều quá khó. Trái tim em đã thực sự rung động, rất nhiều là đằng khác, và em cũng đã biết nhớ, biết mong mỏi, đợi chờ. Nhưng chỉ khi yêu anh, em mới thực sự biết thế nào là nỗi nhớ. Ngày đầu yêu khi yêu, em chẳng tin anh có thể nhớ em đến bật khóc. Trong suy nghĩ của em, làm gì có ai phải khóc vì sự nhớ nhung bao giờ? Nhưng rồi đến một ngày, khi em nhìn đâu cũng thấy bóng dáng anh, dù em mới chỉ gặp anh một lần duy nhất, dù kỷ niệm duy nhất em có chỉ là nụ hôn rất nhẹ anh khẽ chạm lên mi lúc em mệt quá mà thiếp đi.

Mỗi ngày em dệt lên những giấc mơ về anh càng nhiều thêm. Và em nhớ anh. Nhớ đến nỗi em cứ lặng ngồi một mình trong đêm mặc cho má mình nóng hổi những dòng nước mắt. Nhớ đến nỗi, tim em quặn đau mà không muốn nhắn tin hay gọi điện cho anh.Trong kho tàng ngôn ngữ của em, em không biết dùng từ nào để diễn đạt ra được cái cảm giác đó. Một mặt nó gào thét, cháy bỏng làm tim em nhức buốt, mặt khác lại âm ỉ cháy và em chỉ muốn gặm nhắm cảm giác đó một mình…

ab564066ef326fc72ec81d1c32b4b07e7012daeb

Liệu nỗi nhớ này có sánh được với nỗi nhớ anh đến bật khóc của em chăng?

Em từng nhiều lần tự hỏi mình rằng, tại sao em lại dễ dàng dành tình cảm cho anh đến như vậy? Vẫn biết, tình yêu luôn có lí của nó, và nó có thể an ủi cả những ưu phiền do nó gây ra… Nhưng liệu với tình yêu này, em được an ủi hơn hay lại mắc thêm một sai lầm nghiêm trọng nữa?

Và dù câu trả lời ra sao, em đã tự tự cho phép mình cái quyền được yêu anh bằng một tình yêu không hy vọng, yêu hết mình yêu hết lòng, chẳng đợi chờ và phó mặc cho tương lai.

– Và rồi…

“Vì sao em yêu anh? Câu hỏi dễ hóa ra lại khó.

Em yêu anh, vì bên anh, em được là chính mình.

Em yêu anh, vì em tìm thấy ở anh những điều mình khiếm khuyết.

Em yêu anh, vì chắc tạo hóa có một lý do nào đó sắp đặt cho anh đến bên em.

Em yêu anh, vì đôi lúc con người ta yêu nhau, đơn giản chỉ vì: yêu nhau là yêu nhau.

Và có lẽ em yêu anh chỉ là để sưởi ấm cho trái tim vốn đang lạnh dần của chính mình…”

4/5/2015

Kem Ly

Comments

comments

LEAVE YOUR COMMENT

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *