Home Tâm Sự Hôm nay có người hỏi em về mối quan hệ của chúng ta…
0

Hôm nay có người hỏi em về mối quan hệ của chúng ta…

Hôm nay có người hỏi em về mối quan hệ của chúng ta…
203
0

Hằng ngày, có đến hơn một một lần em nhớ đến anh. Em cố quên anh nhưng sao khó quá. Em gượng ép mình nghĩ đến những khuyết điểm của anh thôi để thấy anh là một người xấu xa đáng để quên đi nhưng em càng không thể. Nó chỉ làm em nghĩ về anh nhiều hơn mà thôi.

Đã gần 2 tháng kể từ khi chúng ta không còn liên lạc với nhau, em cũng không còn khóc lóc hay đau khổ vật vã như những ngày đầu tiên chúng ta nói chia xa. Nhưng hôm nay em vô tình gặp một người bạn chung, người đã từng bắt gặp anh và em đi với nhau rất tình cảm một lần trong quán ăn. Người ta hỏi em về mối quan hệ của chúng ta và hỏi em khi nào Nam tiến để gần anh hơn.

Em đã nói với người bạn ấy rằng chúng ta không còn là một đôi nữa. Người bạn có vẻ khá bất ngờ khi nghe em nói điều đó. Có lẽ vì họ đang đã ngưỡng mộ cái sự yêu xa và mong chờ nhìn thấy một cái kết đẹp cho cuộc tình của chúng ta. Rằng hai đứa người Nam kẻ Bắc về chung một nhà. Khiem nói đến điều ấy, em thản nhiên như không nhưng trong lòng em đang nhói lên và đang rất nhớ anh – người yêu cũ. Ngay khi nhắc đến anh, em chực trào nước mắt và em đã khóc ngay khi người bạn đi khỏi.

Hôm nay có người hỏi em về mối quan hệ của chúng ta...

Hằng ngày, có đến hơn một một lần em nhớ đến anh. Em cố quên anh nhưng sao khó quá. Em gượng ép mình nghĩ đến những khuyết điểm của anh thôi để thấy anh là một người xấu xa đáng để quên đi nhưng em càng không thể. Nó chỉ làm em nghĩ về anh nhiều hơn mà thôi. Với em, dù chúng ta chỉ yêu nhau trong quãng thời gian ngắn nhưng đã để lại trong em nhiều ký ức.

Anh – người con trai mang đến cho em nhiều nước mắt nhất cũng là người con trai em yêu nhất. Người con trai mang đến cho em cảm xúc đặc biệt nhất và làm em cảm thấy phù hợp với em nhất về mọi thứ để trở thành một cặp đôi lý tưởng. Cả hai chúng ta đã không ngại quãng đường xa hơn nghìn cây số để yêu nhau, bất chấp sự phản đối của ba mẹ hai bên nhưng hôm nay lại không thể tiếp tục chung bước.

Hôm nay có người hỏi em về mối quan hệ của chúng ta...Em vẫn nhớ như in những lời nói và cử chỉ ân cần của anh dành cho em khi trước. Khi đi bên nhau, anh hay đề nghị cõng em đi. Anh bảo rằng bởi anh không muốn chúng ta dừng lại, bất cứ khi nào em mệt mỏi anh sẽ cõng hoặc bế em đi để chúng ta luôn cùng nhau bước tiếp. Những điều anh kể về mảnh đất Sài Gòn dường như vẫn còn hiện rõ trong em. Rồi có những khi hai đứa tranh luận về sự khác biệt vùng miền. Điều đó với em đã từng rất thú vị. Và đúng một tháng sau ngày anh nói chia tay, em đã ghé thăm Sài Gòn – nơi có anh, nhưng không còn là của em. Khi đó em đã thấy nhớ anh da diết.

Anh là người nói lời yêu em và cũng là người nói lời chia tay. Cái tin nhắn ấy, những dòng liên lạccuối cùng anh gửi cho em vào đúng ngày gió mùa đông bắc về. Ngày hôm đó đối với em thật lạnh lẽo làm sao. Những ngày đầu chia xa đối với em thật xót xa biết chừng nào. Qua một tuần, hai tuần rồi một tháng và bây giờ đã gần hai tháng kể từ ngày đầu đông ấy, và có lẽ chỉ mình em nhớ anh lúc này. Em dường như vẫn nhớ rất rõ giọng anh thủ thỉ trong điện thoại câu thần chú: “Nấm Lùn ơi, Nấm Lùn à! Anh yêu Nấm Lùn nhiều nhiều lắm”.

Theo: GUU.vn

Comments

comments

LEAVE YOUR COMMENT

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *