Home Tâm Sự Nếu một ngày ta lỡ chán nhau cũng đừng đổ lỗi cho bận rộn anh nhé!
0

Nếu một ngày ta lỡ chán nhau cũng đừng đổ lỗi cho bận rộn anh nhé!

Nếu một ngày ta lỡ chán nhau cũng đừng đổ lỗi cho bận rộn anh nhé!
234
0

Tình yêu đôi khi giống như đang thưởng thức một món ăn nào đó. Đồng ý là nó có thể ngon, nhưng liệu bạn có thể thưởng thức nó ngày này qua tháng khác mà không chán không? Nhưng bằng một cách nào đó, cô chợt nhận ra rằng thứ mà tình yêu của cô đang cần không phải là cố gắng gần nhau mà là dành cho nhau những khoảng hở, để không ai trong hai người bị ngộp thở trong chính tình yêu của mình.

Tình yêu đôi khi giống như đang thưởng thức một món ăn nào đó. Đồng ý là nó có thể ngon, nhưng liệu bạn có thể thưởng thức nó ngày này qua tháng khác mà không chán không?

Cô gái nhỏ thì thầm vào tai chàng trai: ” Có phải anh đang chán em không..”

Chàng trai trả lời bằng chất giọng uể oải: ” Không, tại dạo này anh bận quá..”

” Anh bận tới mức không có thời gian trả lời một tin nhắn của em à..” Chàng trai không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô gái ấy nữa, chỉ im lặng.

Nếu một ngày ta lỡ chán nhau cũng đừng đổ lỗi cho bận rộn anh nhé!

Khi người ta không thích nhau nữa, đôi khi chẳng vì lí do nào cả. Đơn giản vì không muốn thích nhau nữa vậy thôi..

Sau buổi chiều hôm đó, chàng trai không còn gặp cô gái đó nữa. Không phải vì sợ nhìn vào đôi mắt to tròn long lanh nước của cô ấy, mà đơn giản chỉ là không biết nói gì với nhau. Chẳng có sự bận rộn thái quá nào ở đây cả, chỉ có một trái tim yêu đang mệt mỏi,chán chường. Đành tạm xa nhau một thời gian vậy, chàng trai lại quay về cuộc sống độc thân trước đây. Hẹn hò, coffee với những người bạn và những người con gái mới, bất chợt thấy cuộc sống như được thổi một luồng không khí sảng khoái mát lành..

Nếu một ngày ta lỡ chán nhau cũng đừng đổ lỗi cho bận rộn anh nhé!

Cô gái lẳng lặng bước ra khỏi cuộc sống của chàng trai, xa thành phố ồn ào, xa những thân quen hàng ngày và xa người mà cô đang rất yêu thương. Cô đăng kí làm tình nguyện viên cho một tổ chức từ thiện tận trên một vùng núi cao xa xôi. Những xa xôi cách trở lại càng làm cô nhớ anh trở nên cồn cào hơn, nhưng cũng chỉ dám nhấc điện thoại lên mà không dám gọi. Những tin nhắn chỉ viết ra mà vĩnh viễn không đến tay người nhận…Nhớ nhung chỉ dám dấu nhẹm vào gối sau những đêm ướt nhòe..

Nếu một ngày ta lỡ chán nhau cũng đừng đổ lỗi cho bận rộn anh nhé!

Nhưng bằng một cách nào đó, cô chợt nhận ra rằng thứ mà tình yêu của cô đang cần không phải là cố gắng gần nhau mà là dành cho nhau những khoảng hở, để không ai trong hai người bị ngộp thở trong chính tình yêu của mình.

Chàng trai đã chán với những ngày rong chơi, những hình ảnh của cô bỗng ùa về khiến anh choáng váng đến day dứt. Anh chạy đến tìm cô trong đêm nhưng trước nhà cô chỉ là một không gian yên lặng. Gọi điện thì không liên lạc được càng khiến anh điên cuồng tìm kiếm hơn. Cô dường như đã bốc hơi khỏi thành phố này.Nỗi ân hận cùng nỗi sợ mất cô khiến anh tuyệt vọng. Đút nhẹ đôi tay vào túi áo,anh co ro trước những cơn gió đêm. Bất chợt anh thấy một mẩu giấy nhỏ, những nét chữ to tròn của cô gái ấy, mẩu giấy mà cô để vào túi áo trong lần cuối cùng hai người gặp nhau, cái ngày anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy..

Nếu một ngày ta lỡ chán nhau cũng đừng đổ lỗi cho bận rộn anh nhé!

Ngay trong đêm ấy, anh bắt chuyến tàu cuối cùng của đêm đến cái địa chỉ nho nhỏ ghi trong mẩu giấy ấy. Anh sợ chậm một giây một phút nữa thôi thì sẽ không gặp được cô ấy. Ngày mai thôi, câu đầu tiên anh sẽ nói với cô…” Chúng ta sẽ yêu lại từ đầu em nhé..”

Comments

comments

LEAVE YOUR COMMENT

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *