Home Tâm Sự Yêu anh khổ thật, nhưng em vẫn không thể buông…
0

Yêu anh khổ thật, nhưng em vẫn không thể buông…

Yêu anh khổ thật, nhưng em vẫn không thể buông…
250
0

Yêu anh một cách ngốc nghếch và mù quáng, tình yêu đó là gì? Khi mà em không thể dừng lại được, không thể buông tay và cũng không thể bước tiếp? Em tối tối khi phố lên đèn thì em lên đồ, tự cho mình là một công chúa xinh đẹp với con bạch mã lung linh và chiếc mặt nạ mỹ miều che đi cảm xúc thật, con người thật và sự cô đơn trong chính con tim mình. Trong khi đó đi với em ai cũng thường so sánh họ với anh, họ không có mái tóc đẹp như anh, tay họ không được đẹp như anh, giọng nói họ không ấm như anh hay cả đôi mắt của họ sao mà lạnh lẽo quá…..trong em tất cả những gì thuộc về anh đều là nhất hết. Yêu ai yêu cả đường đi, cho dù đường đi đó chẳng cho em bước qua…

Hôm nay em nhắn tin cho anh, nội dung tin nhắn là “Anh ơi mình kết hôn nhé” và nhận lại là câu trả lời….im lặng, mất tích.

Đôi khi em tự hỏi, tự hỏi mối quan hệ giữa em và anh là gì? Là thứ gì? Mà khi người ta hỏi em đã có bạn trai chưa? Em cũng tự hỏi lại bản thân mình ” anh là bạn trai của em hả?” và rồi em tự gạt đi suy nghĩ đó….suy nghĩ rằng “anh có coi em là bạn gái của anh không?”…Em tự lừa dối bản thân, tự cho mình những câu trả lời mường tượng, những câu trả lời để Em không bị tổn thương, để em vững bước đi con đường mà em đã chọn….

Con đường Tình yêu mà có lẽ chỉ em là kẻ Ngốc nghếch tự cho mình là Nữ chính của câu chuyện tình Ngọt ngào lãng mạn trải đầy Hoa Hồng và Mùi hương hạnh phúc nhưng lại không biết rằng…. Con đường đó chỉ toàn là vẻ đẹp của sự thờ ơ và mùi hương của sự nhung nhớ… Nhung nhớ mà chỉ có em mới biết, có em tự làm em hạnh phúc, bằng những bức tranh được thêu dệt từ những thước phim do chính em Kịch bản, đạo diễn và dàn dựng…còn anh như những bức hình sương mai…chỉ cần nắng lên một chút, gió nhẹ lướt qua….anh sẽ tan mất để lộ ra sự thật, sự thật em vẫn đứng chờ anh ở cuối con đường, mà ở đầu kia bóng hình anh em không thể nào với tới được.

296135174378243ea79935e141fb2f7924cb7792

Bạn em thường hỏi em “Lùn à! Lâu lắm rồi không thấy mày quen ai đó, mày tính ở vậy hoài à? Tao thấy mày cũng có nhiều người thương mà”

Em cũng vu vơ nghĩ, em có mà, em có anh, người con trai em dành trọn tình cảm của em cho anh, sự nuối tiếc, sự nhung nhớ, sự lo lắng, hồi hộp và cả một bức tranh tương lai xinh đẹp do chính tay em vẽ lên. Nhưng mà anh ơi, hình như em lại là họa sĩ của bức tranh đó trong khi đó nhân vật chính là anh mãi chỉ là nhân vật chính của bức tranh, anh không có thật trong cuộc sống của em phải không anh? Có phải do cô đơn lâu quá nên em quên mất mình phải sống thật với mình, phải chăng anh chỉ đến với em trong cơn mê, trong cơn say của tháng ngày cô đơn rồi anh đẩy xa em ra khỏi cuộc sống hiện thực của anh hay em không xứng đáng để bước vào thế giới của anh?

couple-concert

Em tự cho em cái quyền Im lặng, em tự cho em cái quyền làm chủ mà em quên mất nhân vật kia có chịu đóng cùng em không? Để rồi, khi em nhận ra, anh chưa một lời nói “anh thích em” hay anh cũng chưa bao giờ nói nhớ em cho dù chỉ là dòng tin nhắn, cho dù chỉ là trong mơ….trong mơ thôi em cũng mong rằng anh nói anh nhớ em, trong mơ thôi nhưng mà thứ đó nó xa sỉ với em quá phải không? Cô bé ăn mày thì dù có bận lên bộ đồ xinh đẹp bản chất vẫn là cô bé ăn mày….và hoàng tử chỉ chọn công chúa, tiểu thư làm sao biết chịu yêu cô bé ăn mày cho được.

Em cô gái ngốc nghếch tự khoác lên mình bộ cánh xinh đẹp và chú ngựa bạch mã tạo niềm vui cho anh, để rồi em nhận lại là sự tuyệt vọng vô bờ, chẳng lời giải thích, để rồi khi anh giải thích em lại sợ lời giải thích đó sẽ làm Tim em vỡ vụn trong khi đó em đã cố giữ để nó đừng nát tan… Em không dám than trách, không giám kêu la… Vì sợ khi em nói ra anh sẽ lại nói “Yêu anh khổ lắm em”….em sẽ không chịu được mà buông tay mất trong khi đó em đã cố gắng biết bao để tự tạo cho mình bức tường thành bảo bọc được làm tự Nước mắt và niềm hy vọng vô cùng mong manh.

tumblr_static_tumblr_static_filename_640

Dạ yêu anh khổ lắm, khổ thiệt….vì em và anh chưa bao giờ có một cuộc hẹn hò đúng nghĩa, cũng đã rất lâu rồi hai đứa chưa đi chơi cùng nhau, chạy xe rong trên đường, em chỉ có thể hoài niệm lại những kỉ niệm mà em tự tạo trong cơn mơ để đánh lừa bản thân mình, tê liệt con tim đừng Buông ra…

Yêu anh một cách ngốc nghếch và mù quáng, tình yêu đó là gì? Khi mà em không thể dừng lại được, không thể buông tay và cũng không thể bước tiếp? Em tối tối khi phố lên đèn thì em lên đồ, tự cho mình là một công chúa xinh đẹp với con bạch mã lung linh và chiếc mặt nạ mỹ miều che đi cảm xúc thật, con người thật và sự cô đơn trong chính con tim mình, trong khi đó đi với em ai cũng thường so sánh họ với anh, họ không có mái tóc đẹp như anh, tay họ không được đẹp như anh, giọng nói họ không ấm như anh hay cả đôi mắt của họ sao mà lạnh lẽo quá…..trong em tất cả những gì thuộc về anh đều là nhất hết. Yêu ai yêu cả đường đi, cho dù đường đi đó chẳng cho em bước qua.

Thôi thì em tự hỏi em tự trả lời, cố gắng đứng đó chờ anh, chờ anh đi hết con đường anh sẽ quay lại ngắm nhìn em và biết em vẫn đừng đó không đi đâu đợi anh trở về cho dù là 1 năm, hai năm, ba năm….hay nhiều năm đi nữa. Chỉ vì trái tim em bị anh đánh cắp mất rồi.

Comments

comments

LEAVE YOUR COMMENT

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *